Hôm qua tìm kiếm, tình cờ ra entry về Bài thơ về năm chiếc lá từ blog cũ của mình. Từ đó đến nay đã gần 4 năm, 4 chiếc lá rụng xuống, còn lại 1 chiếc lá vàng cuối đông… Bỗng dưng lại nhớ về bộ phim Hàn Quốc “Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân“. Tên của bộ phim đã nói lên rất nhiều điều – Xuân, Hạ, Thu, Đông… rồi lại Xuân - đó là vòng quay của thời gian mà cũng là vòng quay của số phận con người. Bình thường thôi, cứ lần lượt qua cái ấm nóng của mùa hạ, qua cái se lạnh của mùa thu, qua cái lạnh giá của mùa đông, rồi nhất định, dù người ta có mong chờ hay ngăn trở thì mùa xuân rồi cũng sẽ quay về…. Bởi cuộc đời “vô thường”, vạn vật biến đổi vô cùng theo chu trình bất tận sinh – trụ – dị – diệt, vậy thì “sắc sắc” – “không không” luân hồi bất tận, “thoáng có”, “thoáng không”, cái tưởng còn thì chẳng còn, cái ngỡ mất chẳng còn mất. Tác giả : Dạ Thảo Phương
Âm thầm nảy lộc đêm đông
Rụng trong nhựa ứa mai hồng
Run vô cớ giữa lặng không
Vỡ đã tắt gió trong lòng
Cô đơn là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cành đông
Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành cả cơn giông.
Bài thơ muốn nói về sự hư vô, mong manh của cuộc đời con người.Tất cả: tình yêu,nhớ mong, hạnh phúc, buồn đau… đều mỏng manh, âm thầm, và nhẹ bỗng như những chiếc lá
Mom : Ba mẹ đã đọc bài thơ con gủi
Mom : cảm ơn con nhièu , con dã mang hạnh phúc đén cho gia dình mình
Mom : Ba me vui và tự hào về các con, chúc các con hạnh phúc
Mom has signed out. (10/18/2007 8:11 PM)

