Chuyến thăm bảo tàng – Nabokov

Nếu có dự định đi thăm bảo tàng thì đừng đọc truyện ngắn “Chuyến thăm bảo tàng” của Nabokov, bởi rất có thể sau khi đọc bạn sẽ không thích đi bảo tàng nữa.

Đọc truyện ngắn này tôi lại nghĩ đến những bảo tàng nổi tiếng lộng lẫy trên thế giới của các nước phương Tây, nơi mà bất kỳ khách du lịch nào cũng muốn được đặt chân tới, nơi đang trưng bầy những bức tranh bị đánh cắp, những cổ vật thuộc về một nền văn hoá nào đó, mà vì chúng nhiều cuộc chiến tranh đã nổ ra. Và bảo tàng thực ra là nơi lưu giữ những bóng ma của quá khứ.

Đã có bài viết nào về những bóng ma trong truyện của Nabokov? Những bóng ma ấy không làm ta ghê sợ, ngược lại đó là những bóng ma gợi nên nỗi hoài mong da diết với nước Nga của Nabokov:

“Tiếc thay! Đó không phải nước Nga trong ký ức tôi, mà nước Nga thật sự, ngày nay, cấm cửa tôi, nô lệ vô vọng và ruột rà vô vọng.”

Với Nabokov quá khứ, nỗi nhớ chính là bóng ma bủa vây tâm trí ông. Và trong tập truyện Thanh Âm này có một hình ảnh được sử dụng nhiều lần nó như là sự che phủ, như là sự che đậy lên sự thật đó chính là Tuyết. Cái lạnh giá của tuyết trắng vừa tạo nên cảm giác kỳ ảo như trong “Đòn cánh” vừa là sự phủ định như trong “Truyện ngắn giáng sinh”, và trong “Chuyến thăm bảo tàng” thì nó là một lời giải thích:

tại sao lại tuyết… nhìn lòng bàn tay mình, đầy hạt lạnh ẩm, như thể nghĩ là mình sẽ đọc được trên đó một lời giải thích.”

Hình ảnh nhân vật loã lồ tuyệt đối, run cầm cập vì tuyết lạnh sau khi trút bỏ đi mọi nhận dạng của cá nhân. Anh rũ bỏ tất cả để thoát khỏi những người “cắp cặp dưới nách”.

Hình ảnh của Tuyết được sử dụng vừa gọi lên sự băng giá vừa gợi lên cảm giác bỏng rát, vì bỏng lạnh cũng khủng khiếp vô cùng. Và đó cũng là mỗi lòng của Nabokov.

Lan man nhiều quá mà lại chẳng nói gì về “Chuyến thăm bảo tàng”. Thực ra truyện này chẳng khó đọc, ta dễ thấy sự bi đát của chiến tranh, ly tán khiến cho bảo vật của gia đình rộng hơn là một quốc gia lại bị lạc vào một tay buôn nào đó rồi trang trọng trong một bảo tàng nào đó. Để rồi nó chẳng bao giờ thuộc về nơi nó đã từng.

Bảo tàng dẫu sao cũng là một nơi để kinh doanh sự ghé thăm của con người. Quá khứ, lịch sử của hàng ngàn năm của hàng triệu số phận… tất thảy rồi chỉ còn nằm trong bảo tàng… như một vật trưng bày… nơi con người chỉ có thể ghé thăm để “đào bới dĩ vãng”… “chính cái thứ mà sự tồn tại của nó cho đến nay tôi vẫn tưởng là sự tưởng tượng…”

Đọc “Chuyến thăm bảo tàng” mà thấy thật đắng chát.

Báu vật của bảo tàng – danh dự của thành phố, – lão trả lời, – mà danh dự thì không dễ bán.”

  • Hanhfm
Chuyến thâm bảo tàng, truyện ngấn Nabokov, Thiên Lương dịch.

Comments

comments

Rate this post

Related Posts

Mẹ ơi sao mình lại ăn thịt các con vật?

– Mẹ ơi sao mình lại ăn thịt các con vật? – Vì chúng ta ăn là để lớn lên. – Mình không ăn thì sao? – Mình không ăn thì sẽ không lớn được. – Mình không ăn các con vật thì con vật có ăn mình không? -…. Có con vật nó ăn…

Maximilian Hecker

Chẳng hiểu sao mình lại ghét mùa xuân đến thế… Ghét cái khung trời u ám… mưa lâm thâm… đường trơn, ướt… sàn nhà, quần áo, đồ đạc… tất cả cũng ẩm thấp, ủ rột… Còn không khí mang đến một cảm giác khó chịu, chẳng hiểu mình đang nóng, hay đang lạnh. Và mùa…

Mặt Trời Mù – Curzio Malaparte

Cái làm hư hỏng con người, cái làm cho con người trở nên dữ tợn, hèn nhát, ích kỷ, chính là ý thức về cái chết. Loài vật chúng nó chỉ có cái bản năng sinh tồn, có thể là một linh cảm xa xôi nào đó. Nhưng loài vật không ý thức cái chết.…

Mật hẹn – Trích Điều gì xảy ra, ai biết – Kim Young Ha

Thuốc lá nàng hút bao giờ cũng là hiệu Gauloise . Gió sông cuộn lấy làn khói thuốc nhả ra từ phổi nàng, bay lên hư không và lan toả ra. Giống như là chờ đọi. Làn khói bay ngang qua chỗ tôi, bay cao hơn, đến nơi hơi nước ngưng tụ đợi lúc rơi…

Marriage Story – Một cuộc hôn nhân đẹp

Marriage Story là một bộ phim về một cuộc hôn nhân đẹp như mơ giữa một nam đạo diễn và một nữ diễn viên. Kết quả cho tình yêu của họ là một cậu con trai kháu khỉnh. Họ đã có một cuộc hôn nhân thật hạnh phúc cho đến khi… xem phim bạn sẽ…

Marley và tôi

Tôi thấy lúng túng bởi nỗi tiếc thương sâu sắc đến nhường nào dành cho con chó này, sâu sắc hơn đối với vài người mà tôi từng biết. Không phải tôi coi cuộc đời một con chó ngang với cuộc đời của một con người, nhưng ngoài gia đình tôi ra, có rất ít…