dù có lạc đi đâu nó cũng sẽ là của mình – nhật ký mất mũ

Em đúng là già thiệt rồi, bắt đầu lẫn hết cả. Chắc phải tìm thư ký mất thôi, loạn hết cả lịch, thời gian, địa danh… Mà nói chung cái đầu của em ứ chịu tiếp thu mấy cái này, thành thói quen cố hữu rồi, ứ sửa được hay sao ấy?

Như sáng nay, một chị bạn mở ipad của em để tìm video, chị vào một cái mục gì đó mà ứ bao giờ em vào bằng cách ấy, khiến em cứ mắt tròn mắt dzẹt, rất chi là ngưỡng mộ. Mọi lần thì thao tác của em khá là rườm rà thế này: Camera – click vào cái ảnh bên góc phải – Camera roll… nói chung rất chi là thủ công. Trong khi chỉ việc chọn mục Photo ngoài màn hình chính. Chị quay sang hỏi: Này, em dùng ipad mấy năm rồi đấy? Sự thật là em dùng trước cả chị ấy. Hồi đầu chỉ xem phim trên HDViet, sau mới dùng để FB, lướt web, một thời gian sau có bị dụ dỗ cài Candycrush phá đến hết đảo, nghiện quá nên phải xóa [:D] Và chấm hết, em không quan tâm đến bất kỳ chức năng gì khác của ipad luôn, cho đến tuần trước được một em cài hộ cho Kindle…

Ôi em đi chít đây, lúc nào em cũng là đứa rành công nghệ nhất trong mắt bạn bè, đồng nghiệp. Công nhận là em đi công tác thì lỉnh kỉnh đủ loại trang thiết bị công nghệ luôn, nhưng thề là 10 năm nay, từ ngày biết đến com-piu-tơ là cái gì, em chỉ biết sử dụng bằng đấy chức năng, không thêm thắt, cập nhật được cái gì. Ngay cái lap đang dùng, window mười mấy gì ấy, nhiều chức năng lắm, em chỉ sử dụng cỡ vài cài là cùng. Tóm lại, chắc 50 năm nữa em cũng chỉ biết có vậy :)))

Thật khó để thay đổi một thói quen nào đó.

Và cái ảnh này, là cái mũ em để quên tận Sài Gòn, trong một hoản cảnh chẳng có gì cứu vãn ấy, nên trong đầu em nghĩ là nó mất rồi, không thể nào lấy lại được. Vậy mà sáng nay đến nhà bạn nó chợt bảo: Này, cám ơn tao đi. Rồi mở ngăn kéo lấy ra cái mũ, mà mất nó cũng gây ra cho em vài rắc rối nho nhỏ, mà có thể sẽ hơi nghiêm trọng trong thời gian tới, nhưng em mặc kệ… ấy thế mà hôm nay nó lại tìm về với em. Vậy ra em để quên nó, chứ không phải là đánh mất.

Vậy đấy, cái gì là của mình, dù có lạc đi đâu nó cũng sẽ là của mình. Có những thứ chẳng phải của mình, thì có cầm trong tay đấy, nhưng nó sẽ chẳng bao giờ là của mình cả. Có những thứ mất đi, mà vẫn còn đấy, chỉ là thuộc về người khác mà thôi.

Comments

comments

Rate this post

Related Posts

Mẹ ơi sao mình lại ăn thịt các con vật?

– Mẹ ơi sao mình lại ăn thịt các con vật? – Vì chúng ta ăn là để lớn lên. – Mình không ăn thì sao? – Mình không ăn thì sẽ không lớn được. – Mình không ăn các con vật thì con vật có ăn mình không? -…. Có con vật nó ăn…

Maximilian Hecker

Chẳng hiểu sao mình lại ghét mùa xuân đến thế… Ghét cái khung trời u ám… mưa lâm thâm… đường trơn, ướt… sàn nhà, quần áo, đồ đạc… tất cả cũng ẩm thấp, ủ rột… Còn không khí mang đến một cảm giác khó chịu, chẳng hiểu mình đang nóng, hay đang lạnh. Và mùa…

Mặt Trời Mù – Curzio Malaparte

Cái làm hư hỏng con người, cái làm cho con người trở nên dữ tợn, hèn nhát, ích kỷ, chính là ý thức về cái chết. Loài vật chúng nó chỉ có cái bản năng sinh tồn, có thể là một linh cảm xa xôi nào đó. Nhưng loài vật không ý thức cái chết.…

Mật hẹn – Trích Điều gì xảy ra, ai biết – Kim Young Ha

Thuốc lá nàng hút bao giờ cũng là hiệu Gauloise . Gió sông cuộn lấy làn khói thuốc nhả ra từ phổi nàng, bay lên hư không và lan toả ra. Giống như là chờ đọi. Làn khói bay ngang qua chỗ tôi, bay cao hơn, đến nơi hơi nước ngưng tụ đợi lúc rơi…

Marriage Story – Một cuộc hôn nhân đẹp

Marriage Story là một bộ phim về một cuộc hôn nhân đẹp như mơ giữa một nam đạo diễn và một nữ diễn viên. Kết quả cho tình yêu của họ là một cậu con trai kháu khỉnh. Họ đã có một cuộc hôn nhân thật hạnh phúc cho đến khi… xem phim bạn sẽ…

Marley và tôi

Tôi thấy lúng túng bởi nỗi tiếc thương sâu sắc đến nhường nào dành cho con chó này, sâu sắc hơn đối với vài người mà tôi từng biết. Không phải tôi coi cuộc đời một con chó ngang với cuộc đời của một con người, nhưng ngoài gia đình tôi ra, có rất ít…