Mảnh Đất Cuối Cùng Nơi Người Cha Nằm Lại – Nakamoto Teruo

“Chìm trong nước chắc cha lạnh lắm nhỉ?” – Câu văn cuối cùng trong trang thứ 146 của cuốn sách này đã khiến tôi không kìm được cảm xúc mà bật khóc nức nở.

“Mảnh đất cuối cùng nơi người cha nằm lại”  – “Tác phẩm này là một câu chuyện thật về sự kiện xảy đến với một gia đình ở nông thôn đã lớn lên trong nghéo khó nhưng được giáo dưỡng bằng tình yêu thương của cha mẹ.

Vào một ngày đột nhiên một phong thư đỏ được gửi tới, giấy triệu tập cha tôi ra chiến trường. Người mẹ ốm yếu qua đời vì bệnh, mấy anh chị em tứ tán khắp nơi trở thành những đứa trẻ thơ dại không được bảo vệ.

Tôi viết lại câu chuyện của cha trong thời chiến, chuyện của gia đình và qua đó là những cảm nhận thực sự của những người dân nông thôn thời đó như là một ký ức lịch sử mà tôi mong muốn để lại cho hậu thế.”

Mảnh đất cuối cùng nơi người cha nằm lại - Nakamoto Teruo

Trên đây là trích đoạn từ cuốn sách “Mảnh đất cuối cùng nơi người cha nằm lại” cuốn tự truyện của tác giả Nakamoto Teruo do Hoàng Long dịch. Quyển sách là những dòng hồi ký dựa trên cứ liệu lịch sử tìm lại hình bóng người cha đã hy sinh với tấm lòng rất đỗi chân thành cảm động. Và dù tác giả không phải là một nhà văn, cuốn sách này như trong lời giới thiệu cũng không phải là một tác phẩm văn chương đặc sắc, nhưng đối với tôi chính tình yêu và tâm huyết cùng tấm lòng chân thành của tác giả, cuốn sách đã thật sự chạm đến được trái tim tôi. Và lúc này đây tôi không thể viết hết được những điều mình suy nghĩ và cảm nhận, vì ngôn từ cảm giác không thể đủ để diễn đạt hết được.

“Mảnh đất cuối cùng nơi người cha nằm lại” chỉ mỏng 200 trang, nhưng nặng trĩu tình yêu thương. Nó là cuộc hành trình dài 60 năm xa cách với nỗi nhớ khôn nguôi của người con với người cha đã nằm lại mãi mãi ở một đất nước xa xôi. Cuốn sách còn là khoảng cách 3600 km từ Nhật Bản đến Việt Nam để kết nối những con người xa lạ.

Đã có rất nhiều tác phẩm viết về đề tài chiến tranh, có rất nhiều những câu chuyện về những anh hùng được tôn vinh, nhưng cuốn sách này đã mang đến cho tôi cảm nhận sâu sắc không chỉ về sự hy sinh thầm lặng thậm chí là đã bị lãng quên của những người lính vô danh, mà còn cả những đau khổ, mất mát mà người thân của họ đã phải gánh chịu dai dẳng ngay cả khi chiến tranh đã kết thúc.

Giản dị và chân thành, chỉ bấy nhiêu thôi tôi nghĩ cũng đủ để bạn hãy tìm đọc cuốn sách này. Hãy đọc nó bởi vì:

“Chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Nhiều người chết vẫn chưa một lần được ai đến thăm… Chiến tranh đã kéo những người lính rời xa gia đình và đến khi kết thúc lại ngăn cản cuộc gặp gỡ của những linh hồn với gia đình trong suốt một thời gian dài. Việc chịu đựng đau khổ với những ý nghĩ không thể thỏa mãn đó đâu phải chỉ riêng mình tôi… Nỗi buồn chiến tranh sẽ chẳng bao giờ nguôi ngoai. Tuy nhiên, cuối cùng đó là khoảnh khắc báo hiệu “sự cứu vớt” nỗi buồn kia, khoảnh khắc của một “cái chết” được tựu thành.”

Dù không được báo chí pr, không có bất kỳ lời bình luận nào trên trang đặt sách trực tuyến để tham khảo, nhưng tôi vẫn chọn đặt mua cuốn sách này qua mạng. Và đúng như linh cảm, cuốn sách đã thật sự mang đến cho tôi nhiều cảm xúc.

Thú vị hơn là tôi chưa hề có dự định đọc nó vì còn rất nhiều sách mới chưa đọc, nhưng trong khi tìm cuốn sách của một người bạn tặng mới gửi qua bưu điện mà không thấy đâu, nên tôi đã chọn đọc nó. Để rồi tôi không thể dứt mà phải đọc liền trong một buổi chiều cuối tuần. Đặc biệt đã không ít lần tôi rơi nước mắt khi đọc sách, tuy nhiên thường thì không bị phát hiện. Nhưng hôm nay là lần đầu tiên tôi không kiềm chế được cảm xúc tới mức ôm mặt khóc nức nở trước cả mặt bạn cùng phòng. Dù sao, cảm giác thật ấm áp và vui vì lại có một cuốn sách để tôi nâng niu và gìn giữ.

#Hanhfm – 21.11.2015

Comments

comments

Rate this post

Related Posts

Mẹ ơi sao mình lại ăn thịt các con vật?

– Mẹ ơi sao mình lại ăn thịt các con vật? – Vì chúng ta ăn là để lớn lên. – Mình không ăn thì sao? – Mình không ăn thì sẽ không lớn được. – Mình không ăn các con vật thì con vật có ăn mình không? -…. Có con vật nó ăn…

Maximilian Hecker

Chẳng hiểu sao mình lại ghét mùa xuân đến thế… Ghét cái khung trời u ám… mưa lâm thâm… đường trơn, ướt… sàn nhà, quần áo, đồ đạc… tất cả cũng ẩm thấp, ủ rột… Còn không khí mang đến một cảm giác khó chịu, chẳng hiểu mình đang nóng, hay đang lạnh. Và mùa…

Mặt Trời Mù – Curzio Malaparte

Cái làm hư hỏng con người, cái làm cho con người trở nên dữ tợn, hèn nhát, ích kỷ, chính là ý thức về cái chết. Loài vật chúng nó chỉ có cái bản năng sinh tồn, có thể là một linh cảm xa xôi nào đó. Nhưng loài vật không ý thức cái chết.…

Mật hẹn – Trích Điều gì xảy ra, ai biết – Kim Young Ha

Thuốc lá nàng hút bao giờ cũng là hiệu Gauloise . Gió sông cuộn lấy làn khói thuốc nhả ra từ phổi nàng, bay lên hư không và lan toả ra. Giống như là chờ đọi. Làn khói bay ngang qua chỗ tôi, bay cao hơn, đến nơi hơi nước ngưng tụ đợi lúc rơi…

Marriage Story – Một cuộc hôn nhân đẹp

Marriage Story là một bộ phim về một cuộc hôn nhân đẹp như mơ giữa một nam đạo diễn và một nữ diễn viên. Kết quả cho tình yêu của họ là một cậu con trai kháu khỉnh. Họ đã có một cuộc hôn nhân thật hạnh phúc cho đến khi… xem phim bạn sẽ…

Marley và tôi

Tôi thấy lúng túng bởi nỗi tiếc thương sâu sắc đến nhường nào dành cho con chó này, sâu sắc hơn đối với vài người mà tôi từng biết. Không phải tôi coi cuộc đời một con chó ngang với cuộc đời của một con người, nhưng ngoài gia đình tôi ra, có rất ít…