Sống từng ngày – Benjamin Prufer

Tình yêu không là gì khác ngoài giấc mơ về một tương lai chung, căn nhà chung, con cái chung, những ngày sống chung – tr139

Tôi thích bay. Đó là một trạng thái quá độ dễ chịu, giải phóng ta khỏi mọi trách nhiệm trong mấy tiếng. Không ai tìm được ta, và ta không phải ra quyết định nào – ngoài chọn món thịt bò hay gà. Bất kể ta để lại gì dở dang dưới đất, giờ đây không thể làm gì hơn được nữa – tr86

Những người phương Tây chúng ta tin vào khuôn mẫu của tình yêu đích thực, thứ tình yêu thúc những người đang yêu đi theo cảm xúc của mình, vượt qua mọi cản trở. Nhưng thế là không đung. Nó chừa lại cho ta một lựa chọn: muốn dễ dàng phủi tay lúc nào cũng được – tr89

Tôi đem trăm thứ bà giằn của một người phương Tây vào thế giới này: lọ khăn khử mùi,máy ảnh, tất, cước vệ sinh răng, vỏ hến, nhật ký, cẩm nang du lịch, thuốc sốt rét, thẻ ATM, thẻ tín dụng, thẻ điện thoại, điện thoại di động, CD, v.v…

Ngược lại, Sreykeo chẳng có thứ gì của riêng mình: bàn chải răng, quần áo, dép tông, giày – mọi thức đều liên tục được chia sẻ và chuyền tay vòng quanh. Tôi ngạc nhiên thấy người ta có thể hạnh phúc khi thiếu những thứ lặt vặt ấy, thậm chí chẳng có ước muốn được sở hữu chúng. Với tôi thì điều hiển nhiên nhất trên đời là có một phòng của riêng tôi để thu thập trong đó những đồ đạc của riêng tôi. Căn phòng ấy minh chứng rằng có tôi trên đời này, một cá thể riêng lẻ. Ba lô của tôi là căn phòng ấy thu nhỏ, do đó tôi luôn luôn đem nó theo người, kể cả khi rất hãn hữu mới cần thứ gì trong đó. Tôi canh giữ nó như kho vàng, không để ai chạm tay vào…

Tất cả ngủ cùng một phòng, không có không gian riêng tư. Nhưng do chẳng ai biết có những nước trên thế giới này coi chuyện riêng tư là một quyền cơ bản nên cũng chẳng ai phiền lòng.

Tôi ưa quan sát gia đình. Tất cả phụ nữ và trẻ em cùng góp tay khi nấu ăn. Bọn đứa con trai lớn đem cá bắt ngoài ao hồ về, con gái băm tỏi và sả nhồi vào bụng cá để các cô các bà đem nướng Tất cả tranh nhau nói cười, đùa nghịch và trêu chọc nhau…. – tr68

– Trích Sống từng ngày, Benjamin Prufer, Lê Quang dịch.

Thiệt tình là vẫn thích đọc nhật ký và tản văn nhất. Đoạn trên không biết nguyên văn thế nào, nhưng sách dịch vài chỗ đọc có vẻ lủng củng, nhưng mình thấy vẫn hay và thú vị.

Ôi cái túi xách hàng ngày của mình cũng phải to và đủ rộng để đồ đạc linh tinh ?

song tung ngay

p/s: Tối đi làm trong lúc chờ đợi lôi cuốn này ra đọc nốt, mà thấy ghét những người có con mà không đáng làm mẹ. Có vẻ hơi bức xúc, nhưng mình nghĩ Benjamin đã kể rất hạn chế về mẹ của Sreykeo. Nhưng chỉ qua một vài chi tiết thoáng qua về những vết sẹo trên tay Sreykeo vì bị mẹ đánh, cô phải đi làm cave để nuôi gia đình, vì ngay cả khi cô bị AIDS, giấu bàn chải đánh răng đi vì sợ lây bệnh cho em thì cũng bị mẹ đánh mắng và còn rủa nếu chết sẽ quăng xác ra đường…. Đọc những dòng này mà thấy xót xa. Vậy nhưng cả Ben và Srey đều không có suy nghĩ căm phẫn. Không biết có phải vì đây chỉ là trong sách thôi hay không? Hay chỉ là tác giả không muốn đề cập đến vấn đề này.

11h khuya vẫn phóng xe một mình về nhà, trời bắt đầu có hạt mưa mà thấy mình lọ mọ như một con “vạc”. Chợt nhớ đến khoảnh khắc ấm áp trong tấm hình này mà mỉm cười. Chỉ nhớ là ảnh chụp bằng ipad, sau một buổi tập “mệt nhoài”. Nghĩ mà thấy hạnh phúc của mình đơn giản quá: chẳng cần đồ hiệu, đắt tiền gì được ăn Pizzahut cỡ nhỏ, 1 đĩa sallad cá ngừ là đôi khi thấy bản thân được “nuông chiều” lắm rồi ?

Dạo này “ngập” trong công việc, sức khỏe xuống dốc, mà tinh thần chiến đấu vẫn “quật cường”. Đôi khi thấy mình dưới “vực sâu thăm thẳm”, mà nhìn lên bầu trời bé bằng cái “miệng giếng” lại thấy mình cũng vĩ đại lắm ấy chứ – Mà tối nay vừa xem lại vài tấm hình cũ, trong đó có hình chiếc bánh gato với dòng chữ “Mẹ Ngỗng anh hùng”, rồi cả ảnh hồi mới “đi tù” hở bụng thấy “Plasma” lắm…. Giờ thấy mình thay đổi nhiều, nhưng vẫn là “hệ điều hành cũ” mà thôi.

Sẽ cố gắng đọc sách nhiều hơn để thấy mình vẫn còn hạnh pĥúc hơn nhiều người, để thấy cũng có nhiều người cô đơn như mình. Và sẽ cố gắng thường xuyên sử dụng facebook làm blog :)))) Nên bạn nào có lỡ follow hay thấy “see more” thì mình đang góp phần tạo nguy cơ chán ghét cái facebook này toàn mấy người “trạng thái” gì mà lảm nhảm như thế này.

Trời mưa rồi, mai lại phải sáng thôi, có muốn tối thì phải đợi đến chiều nhé ;)))

Comments

comments

Rate this post

Related Posts

Mẹ ơi sao mình lại ăn thịt các con vật?

– Mẹ ơi sao mình lại ăn thịt các con vật? – Vì chúng ta ăn là để lớn lên. – Mình không ăn thì sao? – Mình không ăn thì sẽ không lớn được. – Mình không ăn các con vật thì con vật có ăn mình không? -…. Có con vật nó ăn…

Maximilian Hecker

Chẳng hiểu sao mình lại ghét mùa xuân đến thế… Ghét cái khung trời u ám… mưa lâm thâm… đường trơn, ướt… sàn nhà, quần áo, đồ đạc… tất cả cũng ẩm thấp, ủ rột… Còn không khí mang đến một cảm giác khó chịu, chẳng hiểu mình đang nóng, hay đang lạnh. Và mùa…

Mặt Trời Mù – Curzio Malaparte

Cái làm hư hỏng con người, cái làm cho con người trở nên dữ tợn, hèn nhát, ích kỷ, chính là ý thức về cái chết. Loài vật chúng nó chỉ có cái bản năng sinh tồn, có thể là một linh cảm xa xôi nào đó. Nhưng loài vật không ý thức cái chết.…

Mật hẹn – Trích Điều gì xảy ra, ai biết – Kim Young Ha

Thuốc lá nàng hút bao giờ cũng là hiệu Gauloise . Gió sông cuộn lấy làn khói thuốc nhả ra từ phổi nàng, bay lên hư không và lan toả ra. Giống như là chờ đọi. Làn khói bay ngang qua chỗ tôi, bay cao hơn, đến nơi hơi nước ngưng tụ đợi lúc rơi…

Marriage Story – Một cuộc hôn nhân đẹp

Marriage Story là một bộ phim về một cuộc hôn nhân đẹp như mơ giữa một nam đạo diễn và một nữ diễn viên. Kết quả cho tình yêu của họ là một cậu con trai kháu khỉnh. Họ đã có một cuộc hôn nhân thật hạnh phúc cho đến khi… xem phim bạn sẽ…

Marley và tôi

Tôi thấy lúng túng bởi nỗi tiếc thương sâu sắc đến nhường nào dành cho con chó này, sâu sắc hơn đối với vài người mà tôi từng biết. Không phải tôi coi cuộc đời một con chó ngang với cuộc đời của một con người, nhưng ngoài gia đình tôi ra, có rất ít…